Lã Nguyên Anh khéo mở nắp quan tài

Đời nhà Đường, khi Lã Nguyên Anh trấn thủ Thạc Dương, có một hôm, nhân rảnh rỗi đã ra ngoài thành dạo chơi. Đi đến bờ sông, ông thấy có một chiếc xe tang dừng ở đó, theo sau có năm gã con trai đội khăn tang.

– Lã Nguyên Anh bỗng thấy sinh nghi trong lòng ”Xem ra lễ tang của họ có gì đó không ổn: Nếu là đưa đi thì có vẻ quá cầu kỳ; nếu chôn cất ở gần, thì lại có vẻ quá gọn nhẹ.”

– Thấy Lã Nguyên Anh và mọi người đi tới, mấy gã đàn ông kia có vẻ lo lắng. Phản ứng rất nhỏ ấy không lọt qua con mắt cảnh giác của Lã Nguyên Anh. Ông không nói gì, bước lên trước hỏi:

– Các anh cũng sang đò à?

Mấy người đều gật đầu.

Lã Nguyên Anh lại hỏi:

– Người quá cố nằm trong kia là thế nào với các anh?

Bọn kia đáp:

– Dạ bẩm, đó là cha chúng cháu ạ!

Lã Nguyên Anh tỏ vẻ thông cảm, thở dài nói:

– Thật tội nghiệp quá: Trời nóng nực thế này lại đưa đám xa thế.

Thật là hiếu thảo đáng khen. Ô! thế năm người đây là anh em ruột của nhau sao?

Mấy người kia lại gật đầu bảo phải.

Thấy bọn người này cử chỉ cứng nhắc, Lã Nguyên Anh không muốn hỏi thêm gì nữa, chợt nghĩ ra một mẹo, nói:

Also Read: Khu Ký khôn khéo giết kẻ cướp

– Đò sang rồi, các anh xuống trước đi!

Bọn người kia còn đang ngần ngại, giương mắt nhìn nhau. Trong đó một gã xem ra lớn tuổi hơn cả đáp:

– Có đại nhân đây, để xin mời người xuống trước: Chúng con là kẻ có tang, đâu dám đi cùng đò ạ. Xin mời đại nhân qua đò trước ạ!

Nghe nói vậy. Lã Nguyên Anh cười vang nói:

– Sai rồi! Con người phải lấy chữ hiếu làm đầu, anh em các người chớ làm khách, việc ma chay quan trọng hơn, mau xuống đò đi!

– Thấy Lã Nguyên Anh một mực nhường như vậy, bọn kia đành khiêng quan tài lên vai, loạng choạng đi về phía bến đò.

– Lã Nguyên Anh quan sát kỹ, càng thấy càng đáng ngờ. Thường thì một cỗ quan tài kích thước và trọng lượng có đáng bao nhiêu, vậy mà mấy người này khiêng lên lại có vẻ ì ạch thế. Vậy thì trong đó là cái gì? Nhất định có điều chi gian trá! Nghĩ đến đây, ông lập tức ra lệnh cho người tay chân của mình giả vờ ra kéo ván bắc cầu, chờ cho bọn người kia bước cả lên thì khẽ dịch tấm ván đi, bọn người kia đứng không vững, khiến chiếc quan tài trượt xuống bờ sông, tấm nắp quan tài cũng trệch đi.

– Lã Nguyên Anh cùng thủ hạ của mình đến gần nhìn, thì ra trong đó không hề có xác chết, mà đầy ắp quan tài toàn là binh khí, ông vội hô lên:

– Bắt giữ bọn này lại!

– Mấy gã đóng giả con người chết đành đưa tay chịu trói. Qua xét hỏi, mới hay chúng là một bọn cướp, định sang sông đi ăn cướp, giả vờ đưa tang để khi đò người khác khỏi nghi ngờ. Chúng còn khai thêm, đồng bọn của chúng hẹn gặp nhau ở bờ sông bên kia, lấy được khí giới rồi sẽ cùng nhau hành động.

Lã Nguyên Anh vội lệnh đem quân đội, lặng lẽ qua sông, tóm gọn bọn cướp ở đó.

5/5 - (5 bình chọn)
muuluoc

Xin chào! Cám ơn bạn đã ghé thăm website. Theo dõi chúng tôi trên Pinterest, Twitter, Linkedin, Facebook, Google News. Trong quá trình biên tập và sưu tầm không tránh khỏi những điều sai xót, mong bạn đọc thông cảm...

Viết một bình luận