Lưu Lan Thành dùng kế nghi binh

Năm 618 (tức là năm Vũ Đức thứ nhất thời Đường Cao Tổ) quan minh kính của quận Bắc Hải (vùng Duy Phường, Cái Đô của tỉnh Sơn Đông bây giờ) là Lưu Lan Thành đầu hàng thủ lĩnh của quân khởi nghĩa là Cơ Công Thuận.

Ngày thứ hai sau khi đầu hàng, Lưu Lan Thành xin Cơ Công Thuận đi đánh trận:

– Xin cho tôi chọn một trăm năm mươi tráng sĩ, tôi sẽ đánh úp quận ly Bắc Hải!

Cơ Công Thuận cười thầm trong bụng: ”Mang bấy nhiêu lính tráng đi đánh trận, có khác gì đem trứng chọi với đá? Được, hôm nay để ta xem Lưu Lan Thành tài giỏi đến đâu”, – rồi ông mỉm cười bảo:

– Được! Sẽ đáp ứng đúng yêu cầu của tướng quân!

– Lưu Lan Thành mang theo 150 tráng sĩ xuất trận. Đi đến nơi cách quận lỵ 40 dặm, ông để lại mười người, sai họ đi cắt cỏ, rồi xếp thành một trăm đống, dặn khi nào có lệnh thì đốt cháy những đống cỏ đó. Đi đến nơi cách quận ly hai mươi dặm, ông lại lệnh cho hai mươi người ở lại, dặn họ mỗi người cầm trong tay một lá cờ lớn, nhận được mệnh lệnh thì lập tức cắm cờ lên. Đến chỗ cách quận lỵ năm dặm, ông lại để lại ba mươi người, dặn họ ngầm mai phục vào những nơi hiểm yếu, chuẩn bị đánh úp địch.

Lưu Lan Thành thân chinh mang theo mười tráng sĩ, nhờ màn đêm che chở, vào ẩn nấp trong rừng cây ở nơi chỉ cách quận lỵ chừng một dặm. Tám mươi người còn lại, lần lượt ẩn nấp vào nơi địa hình có lợi và được lệnh khi nghe tiếng trống thì nhất tề xông ra bắt địch, cướp lấy lừa ngựa rồi rút lui thật mau.

Also Read: Lưu Lan Thành dùng kế đóng giả địch

– Sáng hôm sau, binh lính trong thành vào rừng kiếm củi, chăn dắt. Đến gần trưa, trời mỗi lúc một nắng gắt, Lưu Lan Thành dẫn mười người lính đến thẳng chân thành. Quân lính trên thành hốt hoảng lo sợ, lập tức gõ trống báo động. Tám mươi người lính của Lưu Lan Thành đang mai phục, nghe thấy trống giục, liền từ bốn phía xông ra cướp lấy lừa ngựa, bắt sống bọn lính đang chặt củi, chăn nuôi, rồi lập tức rút đi.

– Lưu Lan Thành ở chân thành đoán rằng người của mình đã đắc thủ, dẫn chục người lính rời khỏi cổng thành thong thả quay về. Từ trong thành, một số lớn tướng sĩ xông ra, nhưng thấy quan quân của Lưu Lan Thành ung dung như đi dạo, sợ có quân mai phục, nên không dám khinh suất manh động, mà chỉ bám theo để xem động tĩnh ra sao. Một lúc sau, chúng thấy phía trước cờ bay phất phới, ở xa nữa lại đùn lên từng đụn khói đen. Bọn quan quân ấy, người nào người nấy nghĩ bụng: ”Hỏng to rồi, bụi khói mù mịt thế kia hẳn là quân lính rất đông”. Thế là chúng quay đầu co cẳng chạy.

Lưu Lan Thành chẳng tốn mấy công sức, bắt được bao nhiêu là lừa ngựa của địch và đạt được mục đích là mang một số quân nhỏ mà quấy rối được số lớn quân địch.

5/5 - (5 bình chọn)
Bài viết này hữu ích không?
YesNo
muuluoc

Xin chào! Cám ơn bạn đã ghé thăm website. Theo dõi chúng tôi trên Pinterest, Twitter, Linkedin, Facebook, Google News. Trong quá trình biên tập và sưu tầm không tránh khỏi những điều sai xót, mong bạn đọc thông cảm...

Viết một bình luận