Từ Vị chửi tên “gọt vỏ”

Có người nài nỉ Từ Văn Trường kể chuyện. Từ Văn Trường nói:

– Cũng được, có điều khi tôi kể, các người nhất định không được hỏi, hễ hỏi, phần đuôi câu chuyện coi như mất đấy.

Mọi người đồng ý. Từ Văn Trường bắt đầu kể:

– Ngày xưa, trên một ngọn núi cao có một cái cây thấp thấp, trên cây có một con chim beo béo, thân chim nhẵn thín không có một cái lông nào.

Vừa kể đến đây ông thở dài không kể tiếp nữa.

Có người sốt ruột hỏi:

– Từ tiên sinh, thế thì về sau con chim kia nó làm sao?

Từ Văn Trường nói:

– Ông hỏi đúng lắm. Các vị nghĩ mà xem, con chim này đã không có một cái lông này, tất nhiên nó cũng không có đuôi, câu chuyện này lấy đâu ra phần đuôi nữa?

Mọi người cười ồ lên rồi lại năn nỉ ông kể nữa.

Từ Văn Trường nói:

– Thôi được, có điều khi tôi kể, xin mọi người đừng ngắt lời tôi.

Mọi người đồng ý. Thế là Từ Văn Trường lại kể:

– Vào đời Đường, có ba Thầy trò xuất phát từ Trường An đến Tây Vực lấy kinh. Sư phụ tên gọi Đường Tăng, đại đồ đệ là Tôn Ngộ Không, còn một người nữa là Cẩu Bát Giới tham ăn lười làm. Cái tên Cẩu Bát Giới này…

Có người không nín được, bật nói:

Also Read: Từ Vị chửi bọn “triều phụng” ở hiệu cầm đồ

– Từ tiên sinh, đó không phải là Cẩu Bát Giới, Trư Bát Giới chứ.

Từ Trường Văn nói:

– Là Cẩu Bát Giới.

Là Trư Bát Giới, chính xác là Trư Bát Giới.

Từ Trường Văn cười nói:

– Tôi nói là Cẩu Bát Giới, ông lại nói là Trư Bát Giới, đã nhớ rõ như thế thì mời ông kể tiếp đi.

Người kia đành nói:

– Tôi không kể được.

Mọi người cười vui vẻ.

Lúc đó Từ Văn Trường thấy có một người chuyên cho vay nặng lãi, có biệt hiệu là ”con rùa gọt vỏ” đi đến, liền kể chuyện khác:

– Ngày xưa có một nơi gặp tai hoạ, dân chúng mới đi cầu xin Quan Âm Bồ Tát cứu giúp. Quan Âm tìm Ha Lạt Bồ Tát, Vĩ Đà Bồ Tát, thần tài và Già Lam Bồ Tát để quyên tiền. Họ đều nói không có. Cuối cùng phải đi tìm Phật tổ.

Phật tổ cũng bối rối nói: ”Các đệ tử Phật môn của ta quả thực không ít, ngày ngày ba quỳ chín lạy trước mặt ta, thắp hương đốt nến, nhưng những thứ hương lửa này lại nhanh chóng biến thành mây khói, chỉ là sinh sinh diệt diệt mà thôi! Ngay đến mọi thứ xung quanh ta, mắt thường nhìn vào đương nhiên là đường hoàng tráng lệ, vàng son rực rỡ. Nhưng lấy ta mà luận: không tức là sắc, sắc tức là không. Do đó xét đến cùng ta cũng chẳng có gì. Người hãy đến chỗ miếu đường Chân Võ đại đế ấy. Tướng quân Rùa thủ hạ của ông ấy có tài nghệ tuyệt vời bóc lột được rất nhiều tiền, mà cũng thường đến kính biếu Chân Võ đại đế đấy…”

Từ Trường Văn kể đến đây thì cố ý dừng lại. Tên ”gọt vỏ” hỏi:

– Thế về sau Quan Âm Bồ Tát làm thế nào?

Về sau, Quan Âm tức khí nói: ”Được rồi, được rồi. Tôi không vay nữa. Tên Rùa kia bóc lột cho vay nặng lãi mà lập nên nghiệp. Tiền của hắn là tiền phá nhà, là tiền hại người. Hắn là một tên rùa gọt vỏ giết người không dao, tôi quyết không vay tiền của cái tên rùa gọt vỏ ấy”.

Mọi người thấy Từ Văn Trường chửi mắng thẳng thắn vào mặt tên ”gọt vỏ” như thế, ai nấy cười không ra hơi. Tên kia biết Từ Trường Văn mượn Phật chửi mình, tức lồng lộn bỏ đi.

5/5 - (5 bình chọn)
Bài viết này hữu ích không?
YesNo
muuluoc

Xin chào! Cám ơn bạn đã ghé thăm website. Theo dõi chúng tôi trên Pinterest, Twitter, Linkedin, Facebook, Google News. Trong quá trình biên tập và sưu tầm không tránh khỏi những điều sai xót, mong bạn đọc thông cảm...

Viết một bình luận