Vu Thành Long trên đường gặp người phụ nữ bị bệnh

Khi còn làm huyện lệnh, một hôm Vu Thành Long đi đến huyện lân cận. Ông đang tản bộ bên ngoài thành khi thấy từ xa có một đám người, vội vội vàng vàng đi đến. Hai người đàn ông dùng một cái giát giường khiêng một người bệnh, trên đắp cái chăn to ở gối thò ra mái tóc, trên mái tóc cài cái trâm phượng hoàng, người bệnh nằm nghiêng.

Bên cạnh có bốn người đàn ông cao to lực lương đi theo, thi thoảng lại giắt chăn cho người bệnh, nhét cái chăn bị tung ra xuống dưới mình bệnh nhân, như là sợ gió thổi bay đi. Thấy hai người đàn ông lực lưỡng khiêng cái giát giường mệt nhọc thở hồng hộc toát mồ hôi đầm đìa liền dừng lại nghỉ bên đường thay hai người khác vào khiêng, có vẻ rất nặng nhọc, bước chân loạng choạng. Vu Thành Long lấy làm lạ nghĩ thầm:

– Một người phụ nữ không có lẽ lại nặng như thế, hay là có ẩn tình gì bên trong?

Liền phái binh sĩ đến xét hỏi. Lát sau, binh sĩ quay lại báo cáo.

– Người nằm trên đó là em gái của một người trong số họ, bệnh rất nặng, đưa cô ấy về nhà mẹ đẻ.

Vu Thành Long suy nghĩ một lát, cứ thấy khả nghi liền nói với một binh sĩ.

– Người đi từ xa bám theo họ, xem bọn người này vào thôn nào.

Người binh sĩ này tuân lệnh nhẹ nhàng bám theo sau, thấy họ vào một ngôi nhà. Có hai người đàn ông ra đón, không nói một lời vội vã trợ giúp khiêng chiếc cáng kia vào. Một người cẩn thận nhìn tứ phía rồi lập tức đóng cửa lại.

Người binh sỹ quay về báo cáo ngay. Vu Thành Long gật gật đầu rồi đến nha huyện của huyện này.

Vu Thành Long tìm huyện lệnh huyện này hỏi.

– Tối qua quý huyện có xảy ra vụ cướp nào không?

Huyện lệnh có phần lúng túng, trả lời rằng không có. Vu Thành Long đã dự tính từ trước, biết ông ta sợ người ta nói mình không có cách trị an, cố tình tránh nói đến chuyện xảy ra trộm cướp nên cũng không truy hỏi nữa. Trở về nơi ở, Vu Thành Long sai các binh sĩ đi theo hoá trang thành những thường dân ra ngoài tìm hiểu tình hình, quả nhiên có một nhà phú hộ bị cướp. Vu Thành Long lập tức cho tìm chủ nhân của nhà đó đến hỏi han về tình hình vụ cướp. Thấy mặt hắn có vẻ khó chịu. Vu Thành Long nói:

Also Read: Vu Thành Long dụ rắn ra khỏi hang

– Ta đã thay ngươi bắt bọn cướp rồi, ngươi không phải nghĩ ngợi làm gì nữa.

Phú hộ nghe thế mới quỳ xuống đập đầu, nói:

– Là do quan huyện không cho nói.

Vu Thành Long đang đêm lập tức đến gõ cửa gặp huyện lệnh, sai những sai nha năng nổ mới canh tư đã rời huyện thành đi thẳng đến ngôi nhà kia bắt được tám người về. Hỏi ra, bọn chúng đều nhận tội: tối hôm qua, sau khi cướp của, chúng tụ tập ở kỹ viện; bàn mưu với bọn kỹ nữ đặt những đồ ăn cướp được lên giường, cho một kỹ nữ nằm nghiêng ở đó khiêng về hang ổ rồi mới tẩu tán.

Có người hỏi Vu Thành Long làm sao mà biết được bọn chúng là đạo tặc ông trả lời:

– Làm gì có người phụ nữ trẻ nào nằm trên giường lại chịu để cho người khác thọc tay vào chăn. Hơn nữa, cáng lại phải lần lượt thay người khiêng, rõ ràng là cáng rất nặng, hai bên có người bảo vệ, có thể đoán chắc bên trong có đồ đạc. Với lại, nếu là có người phụ nữ bị bệnh nặng đến, nhất định phải có người phụ nữ đứng đón ở cửa, thế mà ở đó lại chỉ có đàn ông, mà đến một câu cũng chẳng buồn hỏi. Từ đó có thể phán đoán được bọn này không phải là người đứng đắn, chỉ có thể là bọn đạo tặc thôi.

Mưu lược

5/5 - (5 bình chọn)
Share on:

Xin chào! Cám ơn bạn đã ghé thăm website. Theo dõi chúng tôi trên Pinterest, Twitter, Linkedin, Facebook, Google News

Viết một bình luận