Năm 560 (năm Vũ Thành thứ hai, Minh đế đời Bắc Chu thời Nam Bắc Triều) tại phủ soái của Hạ Nhược Đôn, tư mã của quân Bắc Chu trong thành Hồ Châu (Trường Sa – Hồ Nam bây giờ).
– Báo cáo tướng quân, hôm nay lại có hai ba tên lính vượt sông hàng địch ạ! – Tiếng một viên quan báo cáo tình hình với Hạ Nhược Đôn. Ngồi trên ghế thái sư, Hạ Nhược Đôn đang thầm nghĩ: Quân giữ thành đang bị quân của Hầu Kỳ thái úy Nam Trần vây hãm trong thành mấy tháng nay rồi, lương thảo cũng đã gần cạn hết. Sĩ khí ngày một giảm sút, quân tâm dao động hoang mang.
Gần đây thường xuyên có binh lính lén ra ngoài thành đầu hàng quân Trần. Lúc đầu mỗi ngày chỉ có vài ba người, sau này đã phát triển tới mức mỗi ngày tới hàng chục tên lần lượt trốn đi.
– Đối với những tên lính ra khỏi thành hàng địch, ta đã chẳng từng bắt được và giết mấy tên rồi. Thế nhưng, nhiều tên không chịu nổi cực khổ đói khát vẫn liều chết trốn đi. Lúc này đây cần làm sao nghĩ cách gì để ngăn cấm quân lính sang hàng địch mới được? Thành Hồ Châu bốn bề sông nước bao quanh, bọn lính ra hàng đều do bên địch sai người chèo thuyền sang đón đi. Vậy phải làm cách gì để ngăn chặn đây?
Đọc thêm: Dương Tân khôn khéo bắt gã áo đen
Ngày hôm sau, Hạ Nhược Đôn sai một toán binh lính lũ lượt dắt ngựa chiến ra khỏi thành đi tới bờ sông. Ở đó đang có rất nhiều thuyền bè đang sợi sẵn. Binh lính bắt đầu dắt ngựa xuống thuyền.
– Khi chân ngựa vừa đặt lên khoang thuyền, họ vung roi quất hết sức vào mình ngựa. Bị đánh đau, những con ngựa kia lũ lượt quay đầu chạy trở lại lên bờ. Bọn lính lại kéo ngựa lên thuyền, rồi lại vung roi đánh Huấn luyện nhiều lần như thế mấy ngày liền, những con ngựa kia hễ nhìn thấy thuyền bè là sợ cuống sợ cuồng lên, muốn đánh muốn kéo thế nào, chúng cũng không chịu xuống thuyền.
Tiếp đó Hạ Nhược Đôn lại sai hai ba chục người lính khỏe mạnh, cưỡi những con ngựa đã được huấn luyện ra mép nước bên sông vờ đầu hàng quân Trần.
– Quan quân Nam Trần hí hửng đánh thuyền sang. Thuyền vừa cập bến, quan quân Nam Trần lập tức lên bờ, giúp những tên hàng binh Bắc Chu dắt ngựa xuống thuyền. Thế nhưng những con ngựa kia dứt khoát lì ra không chịu xuống thuyền đá tung đất dưới chân.
Đang giữa lúc quân lính của Hầu Kỳ dằng co với lũ ngựa như thế, quân mai phục xông ra kết hợp với những người lính trá hàng, tiêu diệt hết đám quân của Hầu Kỳ ở bên kia sông sang tiếp ứng và thu lại toàn bộ số thuyền của địch. Từ đó, cho dù trong thành có quân lính trốn ra hàng thật, quan binh của Hầu Kỳ cũng không dám qua sông đón nữa.