Tào Thực biết hươu chết bởi tay ai

Giữa mùa thu năm ấy, Tào Tháo dẫn Tào Thực (192 – 232) và năm vị sủng tướng đến bãi săn để săn bắn. Mây trong trời cao, cỏ úa phủ kín mọi nơi, núi đồi rực lên màu lá đỏ, bãi săn miền bắc phơi bày ra một vẻ hùng vĩ, tráng lệ khác thường.

Tào Tháo vui vẻ vuốt lâu, to vẻ vô cùng hào hứng. Lệnh vừa ban ra, các tráng sĩ đi theo tay cầm cây mâu dài, cất tiếng hò reo vang dội. Một con hươu sao xinh đẹp đang ngủ yên lành trong bụi rậm bị tiếng hò reo làm tỉnh giấc, nó hầu như cũng cảm thấy tai hoạ đang sắp giáng xuống đầu mình, kinh hoàng vọt ra bãi trống, chạy loạn xạ. Các vị tướng đã sẵn sàng cung nỏ trên tay, tế ngựa lên đuổi gấp. Bỗng con hươu sao rú lên mấy tiếng thảm khốc rồi ngã ra trong vũng máu. Tào Tháo tế ngựa đến nơi nhìn thấy con hươu ngoài một mũi tên trúng vào họng, còn bốn mũi tên khác đều bắn ra ngoài, Tào Tháo quyết định trọng thưởng cho vị tướng nào đã bắn trúng hươu và phong cho danh hiệu ”thần xạ thủ”.

– Viên tuỳ tùng rút từ cổ con hươu ra một mũi tên. Tào Tháo nhìn kỹ tên người khắc ở cuối mũi tên, khẽ gật đầu, nghĩ bụng: ”Bây giờ đang là lúc thâu tóm thiên hạ thôn tính Ngô Thục, chẳng những cần có người xung phong lâm trận, những tướng tài dũng sĩ anh dũng thiện chiến, mà lại càng cần những mưu sĩ hiền, thần, ngồi trong tướng quân mà quyết thắng ngoài ngàn dặm, sao ta chẳng nhân địp này thử tài của Tào Thực và các tướng nhỉ? Tào Tháo, liền quay ra hỏi:

– Vừa mới rồi, năm mũi tên cùng bắn ra một lúc, nhưng chỉ có một tướng quân bắn trúng họng con hươu mọi người thử đoán xem đó là ai vậy?

Triệu tướng quân nói:

– Chính Tôn tướng quân đã bắn trúng ạ!

Tiền tướng quân nói:

– Không phải là Tôn tướng quân bắn trúng.

Tôn tướng quân nói:

– Chính tôi đã bắn trúng.

Trịnh tướng quân nói:

– Tóm lại là Tôn tướng quân và tôi chẳng ai bắn trúng hết!

Vương tướng quân thì nói:

Also Read: Tào Thực bảy bước làm thơ hay

Đấy là một trong hai người Trịnh tướng quân và Tôn tướng quân bắn trúng.

Tào Tháo nghe xong cười và bảo:

Trong số các người chỉ có ba người đoán đúng, trong đó có Vương tướng quân. Thế nào, bây giờ thì mọi người đều có sự tính toán trong lòng rồi chứ?

Các tướng đều gãi đầu gãi tai, chưa tìm ra câu trả lời. Vừa rồi Tôn tướng quân còn nói chắc chắn rằng mình bắn trúng, nhưng qua sự gợi ý quanh co và khéo léo của Tào Tháo, lúc này đây cũng như ăn phải thuốc lú không dám khẳng định nữa. Lúc ấy, Tào Thực bình tĩnh tự nhiên nói:

Vị thần xạ thủ ấy, chính là Tôn tướng quân.

Tào Tháo không nén được niềm vui trong lòng, cười bảo:

– Thực của ta nói đúng lắm Tôn tướng quân, quả nhân đặc phong ông là thần xạ thủ, thưởng cho ông ngàn lạng vàng.

Tôn tướng quân vội khấu đầu tạ phong.

– Đội ơn thừa tướng ạ.

Lúc ấy, bốn vị tướng lĩnh còn lại cũng nghi nghi hoặc hoặc và cùng hỏi:

– Tào công tử, chẳng hay lấy gì làm căn cứ ?

Tào Thực nói:

Các vị có để ý hay không, cha tôi đã nói rằng Vương tướng quân trả lời đúng. Mà Vương tướng quân thì bảo rằng hoặc là Tôn tướng quân, hoặc là Trịnh tướng quân. Vậy thì trước hết giả thiết rằng Trịnh tướng quân bắn trúng, trong cách nói của năm người, Triệu tướng quân, Tiền tướng quân, Trịnh tướng quân, Tôn tướng quân đều sai, chỉ có Vương tướng quân nói đúng, bốn sai một đúng đó, không phù hợp điều kiện cha tôi nói ra, hiển nhiên cái giả thiết đó là sai, vậy thì khẳng định không phải Trịnh tướng quân bắn trúng. Thế mà đã bảo trong hai người là Trịnh tướng quân, Tôn tướng quân, có một người bắn trúng. Đã không phải là trịnh tướng quân thì đương lên là Tôn tướng quân chứ còn ai vào đây nữa.

Nghe Tào Thực phân tích xong một hồi như thế các vị tướng ai nấy đều khâm phục Tào Thực tài trí hơn người. Tào Tháo vuốt chòm râu dài gật đầu tủm tỉm cười, tự trong đáy lòng càng thêm mến yêu Tào Thực.

Mưu lược

5/5 - (5 bình chọn)
Bài viết này hữu ích không?
YesNo
muuluoc

Xin chào! Cám ơn bạn đã ghé thăm website. Theo dõi chúng tôi trên Pinterest, Twitter, Linkedin, Facebook, Google News. Trong quá trình biên tập và sưu tầm không tránh khỏi những điều sai xót, mong bạn đọc thông cảm...

Viết một bình luận